Nhưng … cuộc
sống không diễn ra thẳng tấp và bình lặng như những gì em nghĩ, lòng tin của em
bắt đầu gợn sóng khi biết một vài sự thật. Em tự an ủi mình là anh nói dối vì sợ
em buồn nhưng rồi sự việc đó cứ diễn ra ngày một khéo léo hơn …
Sau những lời
nói dối đó anh tìm mọi cách để dỗ ngọt em, như dỗ một đứa trẻ ưa mè nheo mà anh
không biết rằng tình cảm em dành cho anh ngày một ít đi.
Ở cạnh anh,
em cứ như người lịch sự có thừa. Anh gọi thì em dạ, anh nhờ việc gì thì em làm,
anh buồn cần người tâm sự thì em ngồi nghe mà không bàn luận như trước đây nữa,
mấy lần anh thắc mắc là tại sao em không nói gì, em cũng chỉ cười rồi im lặng …
Anh bước ra cửa thì em xoay người nhường lối cho anh đi dễ hơn, rồi cả những lần
anh gọi điện vào những giờ bất thường trong ngày thì em cũng đoán trước anh sẽ
nói anh bận có việc đột xuất phải ra ngoài không về đi cùng em được, anh xin lỗi,
em ngoan đi anh có việc gấp thật mà… Em nghe nhiều đến nỗi thuộc từng câu chữ
mà anh nói … Như vậy, có phải giả tạo lắm không anh ???
Em chỉ thắc mắc
có một điều và mang điều đó hỏi anh là “Tại sao người ta có thể nói dối một
cách bình thản như không hề có gì xảy ra” ??? … Anh chỉ nói người ta cần nói dối
để bảo vệ hạnh phúc cho mình.
Anh nói sao
em không biết là em có một vị trị quan trọng trong cuộc đời anh? Nhưng anh cũng
đâu biết rằng, lúc đó em nghĩ lời nói của anh có cánh (nhưng em không phiêu bồng
theo nó đâu nên em chỉ cười mà thôi) … Sao anh không nhớ là anh đã từng nói hiện
tại bây giờ anh có 3 người thân nhất là em, M và T, anh muốn là được … Nhưng
anh cũng quên mất là khi anh quá tự tin vào chính mình anh chỉ còn có hai người
mà thôi, em không còn nằm trong số đó nữa, anh không biết sao???
Từ chỗ yêu
thương anh hết lòng, em dần mất niềm tin vào anh nên có lần em nói em không còn
tin anh như trước nữa, có lẽ anh tưởng em đùa phải không? Nhưng đó là sự thật
!!!
Sự thật là lòng
tin phải được xây dựng trên tình cảm chân thành của cả hai … em yêu anh không
phải vì những lời nói có cánh đó …
Và sao anh
không biết? Em không thuộc tuýt phụ nữ yêu bằng tai anh ạ!
Thế nên, em
muốn bình yên, bình yên …